Bài viết của Hội viên
Các trang chính

Thể loại bài viết
Văn hoá [125]
Thể thao [2]
Đời sống [120]
Pháp luật [4]
Thương mại [11]
Truyện cười [180]

Truy cập

Tìm theo thể loại

Thăm dò ý kiến
Thành lập báo Điện tử

[ Xem kết quả · Các thăm dò khác ]

Tổng số ý kiến: 44


» Thể loại  » Văn hoá

Các bạn hội viên có thể viết bài tại đây. Để chuyển sang chế độ thêm bài, các bạn hãy bấm vào "Thể loại"

Ông Trạng Nồi

Ông Trạng Nồi
Thuở xưa, có một anh chàng học trò nghèo, mồ côi cha từ nhỏ. hàng ngày phải di kiếm củi sống.Tuy vậy chàng rất thông minh và ham học, lúc nào cũng mang theo vài quyển sách để khi rỗi rãi lại mở ra xem.
Có gia đình người hàng xóm tốt bụng thấy chàng nghèo khó mà chăm học, liền ngỏ ý mời chàng sang nhà ăn cơm, nhưng chàng luôn từ chối. Đến bữa cơm, chàng thường đợi nhà đó ăn xong là chạy sang mượn nồi ngay. Lần nào chàng cũng cọ nồi sạch bóng trước khi đêm trả.
Năm ấy, nhà vua mở khoa thi kén chọn nhân tài, chàng liền trảy kinh dự thi. Ngày yết bảng, chàng đi xem, thấy mình được xếp đầu bảng vàng: Chàng Đỗ Trạng Nguyên.
Nhà vua mở tiệc ban thưởng cho quan Trạng và các vị đỗ đạt. Tiệc xong, nhà vua gọi quan Trạng tới hỏi:
- Ta muốn giữ quan Trạng ở lại kinh đô để phò vua giúp nước. Trước đó, ta cho phép quan Trạng về tạ ơn tổ tiên, thăm làng xóm họ hàng. Ta muốn ban thưởng cho nhà ngươi một số báu vật tùy nhà ngươi chọn lấy.
Nhà vua và các quan rất đỗi ngạc nhiên khi quan Trạng nói:
- Tâu bệ hạ! Thần chỉ xin bệ hạ một chiếc nồi nhỏ.

Hôm sau quan Trạng lên đường về quê, mang theo chiếc nồi nhỏ đúc bằng vàng vua ban.
Tin chàng học trò nghèo đỗ Trạng Nguyên bay về làm nức lòng mọi người. Dân làng treo cờ, kết hoa, nổi chiêng trống đón trạng vinh quy về làng. Quan Trạng đi chào hỏi mọi người rồi cầm chiếc nồi đến thẳng nhà người hàng xóm trước kia. Thấy quan Trạng tới, chủ nhà vội ra chào đón. Quan Trạng nói:
- Tôi xin biếu hai bác chiếc nồi vàng của nhà vua ban tặng để tạ ơn. Nhờ hai bác có lòng giúp đỡ tôi mới có được như ngày hôm nay.

Vợ chồng người hàng xóm nghe quan Trạng nói vừa mừng vừa bối rối, nghĩ thầm: “ Mình cho người ta mượn nồi thì có gì đngs kể đâu mà quan Trạng phải trả ơn to thế”. Dân làng cũng băn khoăn bàn tán xôn xao...
Đoán được ý nghĩ của mọi người, quan Trạng mỉm cười nói:
- Thuở hàn vi, hai bác đây tuy cũng nghèo khó nhưng lại có lòng tốt muốn san sẻ bữa cơm cho tôi. Tôi thường cố tình mượn nồi của hai bác để ăn vét cơm cháy trong mấy tháng trời. Nay đã đỗ đạt, tôi có chút quà mọn để tỏ lòng biết ơn, đâu có bõ bèn gì.
Hai vợ chồng người hàng xóm và dân làng nghe nói rất xúc động. Ai nấy đều cảm phục gương hiếu học và tình nghĩa thủy chung của quan Trạng.

Quan Trạng Nguyên trẻ tuổi ấy chính là Tô Tịch một danh nhân nổi tiếng thời trước của nước ta.

Thể loại: Văn hoá | Người bổ xung: MinhNguyet (07-11-2006) | Tác giả: Truyện dân gian
Số lượt xem: 3096 | Nhận xét: 6 | Đánh giá: 0.0

Всего комментариев: 6
6  
Cháu Minh Nguyệt không biết phố Tô Tịch là do hồi cháu học mẫu giáo cháu chưa biết đọc. Chứ Minh thường cho cháu đi qua khu vực đó, vì cháu học Mẫu Giáo ở gần đó mà.

5  
Nhờ lấy hộ luon.

4  
QA oi, gọi cung 1 số DT а ?

3  
To Tịch con co mon sinh tố hoa quả rất ngon, BB co thể gọi kem với miến ngan.

2  
Chau chưa đến phố To Tịch đau bac ạ. Chau chỉ được xem tren bản đồ thoi. teehee

1  
Cam ơn Minh Nguyệt nhe. Nhan vien cong ty bac rất hay gọi mon ngan ở 16 To tịch (РT: 9287274) mang dến tận noi. Nhung cũng khong ai biết ong trạng Nồi, kém cả chau.

Добавлять комментарии могут только зарегистрированные пользователи.
[ Регистрация | Вход ]
 
Các bài viết khác
Хостинг от uCoz