Bài viết của Hội viên
Các trang chính

Thể loại bài viết
Văn hoá [125]
Thể thao [2]
Đời sống [120]
Pháp luật [4]
Thương mại [11]
Truyện cười [180]

Truy cập

Tìm theo thể loại

Thăm dò ý kiến
Khi đóng góp ý kiến

[ Xem kết quả · Các thăm dò khác ]

Tổng số ý kiến: 29


» Thể loại  » Đời sống

Các bạn hội viên có thể viết bài tại đây. Để chuyển sang chế độ thêm bài, các bạn hãy bấm vào "Thể loại"

Ước gì

Ước gì
ước gì...

Mới bảnh mắt ra, nhà bên đã mở đĩa oang oang, không tỉnh không được, mà cái giọng Mỹ Tâm ngày thường không đến nỗi thế mà sao giờ này nghe như chọc vào lỗ tai: "Uớc gì em đã không lỡ lời...". Ôi dào, lỡ lời thì nói lại, có thế mà cũng phải ước. Cái ông Chính phủ to lù lù thế mà còn nói đi nói lại một chuyện không biết mấy lần, mà lần sau khác lần trước 180 độ, có sao đâu...

Phải nói là dân mình cũng ngoan, thịt cá, rau dưa... toàn những thứ tăng trọng dành cho gia súc, gia cầm với lại tẩm phoocmon dành cho ướp xác, ngay cả thuốc chữa bệnh rồi đến sữa cho trẻ con cũng giả nốt... ấy vậy mà kêu ào ào lên được mấy tiếng rồi đâu lại vào đấy, vẫn cứ ăn ào ào... Chưa chết ngay thì đâu có sợ, mà sống chết có số. ông thầy tử vi bảo còn làm khổ con cháu đến tận năm 96 tuổi thì có gì phải lo... ước gì dân ta được như mấy ông chồng LHS, mới có ăn cơm rang vài bữa, mới bị cằn nhằn vài câu đã lu loa ỏm tỏi cả lên. Ấy nhưng cứ thử để không có cơm rang, mì tôm vài bữa xem, đi ăn phở cả tuần xem, lại chẳng về nì nèo để được ăn bát cơm rang ngay... tưởng bở! Cứ kêu gào: tự do 2 tiếng ngọt ngào, ừ cứ cho tự do đi uống bia có tay vịn đi, đi câu mấy con cá 50 cân đến 1-2 giờ sáng mới về đi, xem được mấy ngày? Phục vụ mấy em chân dài đến rỗng cả túi, đến thân tàn ma dại, về beautiful đầy nhà... lúc ấy thấy vợ còng lưng dọn dẹp, pha nước nấu hạt đậu xanh cả vỏ bưng đến tận mồm cho uống để giã rượu... mới lại thấy con mụ già mọi khi hôm nay cũng dễ thương lạ!!!

Mải nghĩ một tí thế mà đã đến cổng cơ quan rồi. Nhìn mấy cậu cảnh vệ mặt mũi còn non tơ mà cố ra vẻ trang nghiêm thấy thương, chẳng biết chúng nó đã kịp ăn sáng chưa? Mà sao nhìn cổng cơ quan hôm nay giống cổng nhà tù thế, chưa vào đã thấy ngột ngạt rồi. Nhìn cái xe cũ rích của mình đặt giữa những Spacy, Dylan, SH... sao thấy chớ trêu thế. Sao mấy đứa chỉ có quét dọn, nấu ăn mà chúng nó lại giàu thế nhỉ? Các cụ nói "nghèo-hèn" cấm có sai, mấy ông bà tóc bạc gánh trên vai bao nhiêu học hàm học vị ngồi trong cơ quan thì quát tháo này nọ, ra đường đố oai bằng mấy con bé nhà bếp!

Leo lên cầu thang gặp mấy cô bé váy áo xúng xính, mắt xanh mỏ đỏ. Sao cơ quan tuyển về lắm đứa trẻ xinh thế, nhưng được một thời gian lại thấy chê: chẳng biết làm gì, đánh máy thì sai, văn bản thì chẳng biết làm , chỉ giỏi buôn dưa lê... nhưng làm sao mà thay được, con ông nọ bà kia cả đấy, mà không con ông nọ bà kia thì cũng có quan hệ này nọ "tế nhị" lắm, không đuổi được. Lạ, cái cơ quan nhà nước nó thế, chỉ có vào không có ra, chỉ có lên không có xuống. Không quản lý được ư, cho lên vị trí khác cao hơn, quản lý tốt! Cán bộ nhà nước đa tài lắm, lĩnh vực nào cũng thạo. Qua vài lớp chính trị, có Chủ nghĩa Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh soi rọi thì cái gì mà chẳng thông đồng bén giọt.
Uống nước chè chán, thực ra có nghiện chè đâu nhưng... (lắm nhưng thế) mọi người uống mình không uống thì lại mang tiếng "không quần chúng" nên cố mà ngồi, sáng chưa kịp ăn gì, không khéo lại say nước chè mất thôi. Nhưng mọi người ngồi thì mình cũng tranh thủ nghỉ ngơi, tội gì, có nai lưng ra làm việc cả giờ nghỉ, ngày nghỉ thì cũng chẳng được "Chiến sĩ thi đua", cái đấy phải dành cho sếp, chỉ sếp mới là người có năng lực nhất (là người tập trung trí tuệ tập thể mà!), chỉ sếp mới là người mẫn cán nhất (bằng chứng là sếp toàn đến từ sớm - sếp có con nhỏ phải đưa đi học đâu, hơn nữa nằm bên bà vợ già chắc cũng không ngủ được nên làm gì chẳng đến cơ quan từ 7 giờ sáng và ngồi lại cơ quan đến tận 6 giờ tối. Với lại nhà sếp có ôsin - nhà em thì ôsin là em nên em phải về đón con, tắm giặt cho chúng nó, phải cơm nước cho cả trẻ con lẫn bố trẻ con ăn thì kiểu gì em cũng phải "chuồn chuồn" chậm nhất là khi đồng hồ điểm 5 giờ chiều).

Tiêu chí cán bộ mẫn cán của nhà nước là tính giờ, mặc cho giờ đó sếp chỉ ngồi chơi Line (mà trình độ vi tính của sếp cũng chỉ đủ chơi mỗi trò đó!). Chơi gì mặc tao, tao có ngồi chơi Line thì tao vẫn được đánh giá là cán bộ mẫn cán, là cán bộ "nòng cốt, là sếp của chúng mày. Chúng mày tích cực, làm việc hiệu quả ư, cho chúng mày chết vì giờ công mày làm sao bằng tao (ông giáo sư dạy lớp đào tạo công chức chẳng bảo: "Công chức thời nay phải biết lờ vờ, chứ tích cực là vứt" - thế mà không biết vận dụng, cho chết!) . Tao chẳng cần bằng đại học chính quy khá giỏi làm gì, nhưng đừng hòng chúng mày qua mặt tao! Con kia, mày có cái công văn bên Đối ngoại đề nghị đi giúp cho Đoàn lãnh đạo trong chuyến công tác nước ngoài, à mày lại cậy ngoại ngữ giỏi hơn tao để được đi với lãnh đạo cấp cao à, lại còn được đi chuyên cơ nữa à, tao chưa được đi thì mày đừng hòng - ở nhà nhé (tao lấy lý do công việc nhiều, đố ai dám cãi). Tao biết chúng mày dám bảo tao là nếu tao mà ra doanh nghiệp thì chỉ có đường làm chân bảo vệ thôi. Thế nên tao chẳng dại gì chui vào doanh nghiệp. Có ở cơ quan nhà nước thì tao mới leo lên cai trị cái lũ trí thức chúng mày được chứ!

"Cả phòng ơi, lĩnh lương này", mừng quá, sáng nay còn mỗi 50 nghìn trong túi, mà trưa nay phải đi mừng cưới, chiều nay còn đi mua phiếu ăn cho con... Khiếp cái ông Nhà nước, tăng lương mãi mà chẳng đủ cho công chức lấp cái chỗ trống trong dạ dày... Đói thì đầu gối phải bò, công chức chẳng phải dân cửu vạn, chẳng có sức lực thì phải dùng tri thức mà chiến đấu với cơ chế thôi... Chẳng thế mà tham những mãi chẳng dẹp được. Bài học kinh nghiệm chống tham nhũng của Singapore là phải làm cho công chức "không thể, không dám và không muốn" tham nhũng học mãi mà không thuộc...

Mở email, lại một nạn nhân của cơ chế "nhà nước của dân, do dân, vì dân" than thở nỗi chán nản, mệt mỏi vì cảnh "sáng cắp ô đi, tối cắp ô về". Ai bảo dại, cái thời mới về nước, còn hừng hực tâm huyết, bao công ty mời gọi, lương cao gấp 6-7 lần Nhà nước thì không đi, bây giờ lên đỉnh dốc rồi, chuẩn bị tụt xuống thì còn sức đâu mà leo tiếp cái dốc khác. Nhìn các bạn cùng lứa làm doanh nghiệp cứ phơi phới, tươi trẻ và tự tin lại tủi cái thân phận công chức già nua, trì trệ của mình.

Nếu PAD ví cuộc sống gia đình như cái máy xay những điều lãng mạn thành một thứ cháo bèo nhèo thì cơ quan nhà nước đã biến bao nhiêu sức sáng tạo và hoài bão cống hiến của nhiều người thành một nồi thắng cố hạng bét...

Ôi trời ơi, lại "ước gì..." rồi, không hiểu sao cái thằng bé cùng phòng cứ thích mở bài này để tra tấn mình... Nếu cho ước thì chị sẽ ước ngày mai khi đến cổng sẽ thấy tấm biển cơ quan mình biến thành biển "Công ty"... em ơi!

Thể loại: Đời sống | Người bổ xung: maiC4 (23-10-2006) | Tác giả: cundin
Số lượt xem: 534 | Nhận xét: 12 | Đánh giá: 0.0

Всего комментариев: 10
10  
Mai à,
Mai vừa đau tim, vừa mới bị ..."chặt rễ", đau quá, nên nhìn chưa rõ lắm phải không smile ?
À trước hết Mai chỉ cho bạn kia ngôi đền (lhs82-83.ucoz.ru) nhé.

9  
Huệ nói đúng đấy, vả lại cha ấy có nhiều người phải quan tâm nên trách nhiệm bạn bè "lãng xẹt" ấy mà! Bố trí lại nhân sự đi, Nhân ơi

8  
Cha đấy có vẻ hơi VTN, tuy cùng lớp nhưng lại "thù dai". Nói rằng ngày xưa tán mãi không được, để phí hoài ...

7  
Mai à,
Hôm qua Huệ đã nói là "nước xa". Lớp mình đã cử anh cùng làm cơ quan với Mai take care chuyện này. Mai xem thế nào ?

6  
Nhân ơi, sao lại trốn tránh trách nhiệm với "thần dân" của mình thế? Còn cái vụ thuyền bè ấy mà, tớ trông thấy người ngồi trên thuyền hao hao giống Nhân thì phải?

5  
Nhung Nhan oi, nuớc xa khong cứu duợc lửa gần dau.

4  
Mai а,
Việc nаy... Mai thử xem tren thuyền ở : http://lhs82-83.ucoz.ru/forum/6-57-1 co thể co cả nguời của bạn ấy rồi chang. Truớc hết, Mai xem giup bạn ấy gia nhập LHS nаy chua ?
Ответ: BB: to co goi dien noi Chu tich Hoi moi nhan ngay 20-10. Toan chi em thoi, den noi xau canh con trai thoai mai. Ban ay da nhan loi, nhung den sat gio Ngo ngay 20-10 thi lai dien thoai noi k den. BB dang hy vong la ai do moi thi Nhan cung do phan trach nhiem.

3  
Nhân tiện gặp Lê Nhân ở đây mình thấy cần "nhắc nhở" là lớp A9 của bạn hiện vẫn còn một bạn (cũng là công chức nhà nước) vẫn chưa cùng ai. Bạn là lớp trưởng, trách nhiệm lớn lắm đấy nhé!

2  
Dũng ơi, trong chán ngoài thèm đấy thôi. Đang muốn làm chủ mà không được đấy. Hết tuổi thi công chức rồi mà.
Hơn nữa, muốn về sớm đón con cũng khó. Hôm nào con mình cũng là người về cuối.
Buổi trưa muốn đi ăn cơm cùng các quan chức lúc 11 giờ mà không được... Nhiều nỗi khổ lắm Dũng ơi.

1  
Nhìn thấy mấy em BB, DH...làm doanh nghiệp cứ tươi roi rói mà thèm, mà ước ....ai thèm?

Добавлять комментарии могут только зарегистрированные пользователи.
[ Регистрация | Вход ]
 
Các bài viết khác
Хостинг от uCoz