Bài viết của Hội viên
Các trang chính

Thể loại bài viết
Văn hoá [125]
Thể thao [2]
Đời sống [120]
Pháp luật [4]
Thương mại [11]
Truyện cười [180]

Truy cập

Tìm theo thể loại

Thăm dò ý kiến
Thành lập báo Điện tử

[ Xem kết quả · Các thăm dò khác ]

Tổng số ý kiến: 46


» Thể loại  » Văn hoá

Các bạn hội viên có thể viết bài tại đây. Để chuyển sang chế độ thêm bài, các bạn hãy bấm vào "Thể loại"

Tìm vàng (phần 2)

Tìm vàng (phần 2)
TÌM VÀNG
(Phần 2)

Tuy nhiên những năm lang thang khiến anh Mừng có được chút hiểu biết và dáng dấp của một người đàn ông khác hẳn so với những người cùng làng. Đã từ lâu chị không còn theo kịp anh nữa. Đã từ lâu chị yên phận làm một người mẹ, người bà già nua của vùng rừng núi hẻo lánh này. Chị biết anh Mừng vẫn thường xuyên có nhân tình, nhưng trước đây họ cũng đều là những phụ nữ nông thôn ít học như chị, có thể trẻ hơn, đẹp hơn nhưng dù sao thì cũng quê mùa.
Chị Tú xuất hiện đối với chị Mai thật là một tiếng sét giữa trời quang. Ngày ấy chị Tú trẻ hơn, đẹp hơn bây giờ nhiều. Dáng người thon thả trắng hồng và vẻ đài các của phụ nữ phố phường khiến cho đối với chị Mai, chị Tú trở nên một đối tượng không sao với tới nổi.
Lòng ghen tuông dần dần biến đổi hẳn con người vốn hiền lành của chị Mai, lúc nào chị cũng bị đục khoét bởi sự sợ hãi ngấm ngầm rằng anh Mừng sẽ bỏ hẳn chị mà đi với chị Tú. Một lần, khi nhà có khách, khi hai chị cùng làm cơm, không biết giữa hai người điều qua tiếng lại những gì mà chị Mai đã hắt cả chậu nước làm lông gà vào giữa mặt chị Tú. Chị Tú lẳng lặng vào nhà thay quần áo, lẳng lặng gói ghém đồ đạc và chào anh Mừng để ra đi. Anh Mừng phát khùng, lôi sềnh sệch chị Mai ra giữa nhà và tát cho mấy cái khiến chị ngã dúi xuống sàn. Chưa hết, anh còn rút thắt lưng quần vụt tới tấp lên thân hình người đàn bà tội nghiệp đã có với anh ba mặt con. Hai mắt của anh Mừng lúc đó trợn ngược lên, lòng trắng lồi hẳn ra đỏ vằn những tia máu, hai vành môi thâm tím lại. Khách khứa và mấy đứa con không ai dám hé răng. Chị Tú lúc đầu thản nhiên đứng nhìn, sau thấy anh Mừng đánh dữ quá cũng động lòng thương, bèn đánh bạo lại gần, khẽ giữ tay anh Mừng xin tha cho chị Mai.
Anh Mừng đánh thêm một chập nữa cho hả cơn giận rồi mới ném thắt lưng đi, xong anh bắt chị Mai quỳ dập đầu trên nền nhà xin lỗi anh và xin lỗi chị Tú, hứa từ nay không dám to tiếng với chị Tú nữa.
Sau trận đòn ấy anh Mừng ngang nhiên mang chị Tú về cùng ở nhà mình. Ban đầu chị Tú còn giữ kẽ, chỉ ngủ với hai đứa cháu. Hai anh chị chỉ thỉnh thoảng mới gần gũi vụng trộm trong những chuyến đi vào núi hoặc đi các tỉnh xa. Nhưng lâu rồi cũng thành quen, chị Tú dần dần đã tự coi mình như người vợ thứ hai của anh Mừng. Họ đùa cợt, cấu véo và cãi cọ nhau trước mặt chị Mai và các con chị mà không còn thấy ngượng. Ngày lại ngày chị Tú bắt đầu ấm ức với việc phải ngủ với mấy đứa cháu trong khi anh Mừng ngủ với vợ. Chị thấy cứ như thể mình là vợ chính thức của anh Mừng và anh đang phản bội chị vậy. Thế rồi chị lại diễn cái vở xếp quần áo ra đi. Lần này anh Mừng lại lùi bước. Anh thẳng tay tống cổ bà vợ già xuống ngủ với hai đứa cháu và điềm nhiên nằm với chị trên giường của mình, trong nhà mình, trước mặt vợ và các con mình.
Thực ra, không phải anh đã quá yêu chị Tú đến mức như vậy. Năm tháng trôi qua, sự hấp dẫn về thể xác đã nguội lạnh dần, hơn nữa dáng vẻ bà lớn kệch cỡm và lố lăng của chị Tú, nhất là cái điệu phì phèo thuốc lá khiến người đàn ông chất phác trong anh Mừng rất khó chịu. Anh Mừng còn biết chị Tú vẫn âm thầm khinh thường mình. Trong thâm tâm chị vẫn coi anh Mừng và gia đình anh là những người dân quê ti tiện đã vấy bẩn lên cuộc đời của chị. Chị gắn bó với anh Mừng chủ yếu là vì cần một người đàn ông khỏe mạnh, lại là người bản địa để dẫn chị đi tìm những vỉa khoáng sản, nhân tiện thì cũng có thể làm người tình, vậy thôi.
Biết tất cả những điều đó nhưng anh Mừng vẫn chiều chị Tú, vì dẫu sao chị cũng trẻ đẹp hơn bà vợ già của anh, hơn nữa do là người lai gốc Hoa nên chị quen rất nhiều dân buôn bán và môi giới khoáng sản bên Trung Quốc, chị lại thạo tiếng Trung không kém gì tiếng Việt. Đối với anh Mừng chị là cây cầu độc nhất có thể nối tới những bến bờ xa lắc và đầy quyến rũ của giàu sang.
Sau một thời gian để chị Tú chiếm một cách hoàn toàn và trọn vẹn chỗ của người vợ chính thức, anh Mừng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cuộc tình giữa anh và chị Tú nay đã mất hết phong vị hấp dẫn của sự vụng trộm. Hơn nữa anh ái ngại cho chị Mai. Dẫu sao thì chị Mai đã sống với anh hơn hai mươi năm, có với anh ba đứa con, chị là một người mẹ và người vợ tốt, hiền hậu. Anh thương chị như người ta thương con trâu nuôi lâu ngày trong nhà. Và ánh đau đớn âm thầm trong khoé mắt chị khiến lòng anh day dứt.
Một hôm anh lên ăn giỗ ở nhà mẹ vợ, không biết các ông già bà già đã nói những gì với anh, chỉ thấy anh lặng lẽ ngồi nghe và trầm ngâm suy nghĩ. Dẫu sao thì anh Mừng vẫn là một người Mường chính gốc, anh coi trọng những tục lệ cổ truyền, anh coi trọng ý kiến của các bề trên lắm lắm.
Sau ngày đó, anh gọi cả chị Tú và chị Mai cùng ngồi nói chuyện. Anh nói khẽ, chậm rãi và bình tĩnh, nhưng kiên quyết.
- Hôm nay, tôi chính thức thông báo cho cả hai người biết, tôi quyết định coi cả hai đều là vợ. Tôi không bao giờ bỏ bà Mai, bà là mẹ của các con tôi, là con dâu chính thức của dòng họ tôi. Nếu như cô Tú không chấp nhận được như thế thì cứ việc ra đi, tôi không giữ. Ngược lại, tôi cũng không bỏ cô Tú, cô vừa là chỗ bạn làm ăn vừa là người đã cưu mang, giúp đỡ tôi và gia đình tôi nhiều năm qua. Từ nay ba chúng ta sẽ ngủ chung giường, tôi sẽ thương yêu săn sóc cả hai như nhau không để ai thiệt thòi cả, miễn là trong nhà đừng có tiếng cãi cọ. Tôi không muốn xấu mặt trước bà con họ hàng. Tôi đã nói hết rồi đấy, và chỉ nói một lần thôi.
Chị Mai nghe xong tươi tỉnh hẳn, còn chị Tú sầm mặt lại. Tuy nhiên chị cũng không nói gì. Chị đã có nhiều kinh nghiệm về tính cách anh Mừng. Khi hai lòng trắng ở mắt anh bắt đầu lồi ra và đỏ lên thế này thì tốt hơn là không nên cãi. Hơn nữa chị còn biết đi đâu.
Nhiều năm qua chị đã bỏ bê gia đình, tự tô vẽ cho mình và cho những người thân ảo tưởng là chị đang gây dựng một sự nghiệp lớn. Mọi người đều nghĩ chị sẽ thành lập được nhà máy khoáng sản liên doanh với Trung Quốc, mang tương lai về cho các con. Lâu lâu môi giới được ít quặng cho lái buôn, có tiền chị lại gửi về nhà, thế là hào quang của bà chủ mỏ tương lai theo năm tháng lại càng huyền ảo và rực sáng mãi lên.
Chị không thể trở về với hai bàn tay trắng. Mà không có anh Mừng thì làm sao chị xông xáo vào những vùng rừng núi hiểm trở này. Họ cần đến nhau như súng cần có đạn, bếp cần có củi và cái cày cần có con trâu...
Thế là từ ngày đó, ba người bắt đầu ngủ chung giường. Anh Mừng chia đều sự âu yếm cho cả hai và cả hai đều hài lòng (về khoản này nếu có thêm hai bà nữa chắc anh vẫn đủ sức làm cho tất cả bọn họ hài lòng).
Cái gì mãi rồi cũng quen đi, chị Tú dần dần coi chị Mai như người thân. Lâu lâu khi đám bà con khá giả của chị bên Trung Quốc sực nhớ đến chị, gửi cho chị chút ít tiền và hàng đống quần áo cũ, chị lại san sẻ bớt cho chị Mai (nhất là cái khoản quần áo thì chị hào phóng lắm, một phần vì bà con của chị không hình dung được chị đã béo lên nhiều nên đa số quần áo chị mặc không vừa). Gọi là quần áo cũ nhưng so với xứ này hãy còn tươm chán.
Cùng với năm tháng, chị Mai, rồi các con, các cháu chị dần dần coi chị Mai như một thành viên chính thức của cái ngôi nhà giản dị nơi xóm núi hẻo lánh này. Càng ngày chị càng gắn bó với gia đình chị Mai và càng ngày chị càng hòa thuận với anh Mừng hơn. Bớt đi rất nhiều ghen tuông giận dỗi. Bớt đi rất nhiều trách móc, cãi cọ. Và than ôi, cũng bớt đi rất nhiều ánh hào quang phố phường, cùng với niềm hy vọng về sự giàu sang, và... cùng với nó là sự hấp dẫn của chị đối với anh Mừng trước kia.
Dần dần anh Mừng cũng coi chị Tú gần như bà vợ già của mình. Chỉ là gần như thôi vì ở chị Tú thiếu hẳn sự đằm thắm dịu dàng và tình yêu chất phác mà chị Mai luôn luôn dành cho anh.
Trớ trêu thay, khi tình yêu của anh Mừng nguội lạnh dần thì tình yêu của chị Tú lại trở nên ráo riết và thôi thúc chị như một ngọn lửa âm ỉ cháy. Chị bám chặt lấy anh như người ta thường bám lấy một cái gì sắp tuột mất. Chị đã đánh đổi quá nhiều thứ trong những tháng năm qua, những ngày xa các con, xa các tiện nghi nơi phố phường, những chuyến đi miên man vô cùng vất vả mà vẫn vô vọng đến hết rặng núi này đến rặng núi khác...Và tình cảm của anh Mừng cũng như vỉa khoáng sản khêu gợi và huyền ảo ngày một trở nên xa vời, và càng xa vời lại càng gặm nhấm lòng chị ngày một cồn cào hơn, nhức nhối hơn...
Cho đến hôm nay...
Nơi chân trời đã xuất hiện một người đàn bà khác. Chị Mai và chị Tú mấy tháng qua gắn kết nhau trong một liên minh bền chặt để chống kẻ thù mới (cái gì làm có tập thể vẫn dễ hơn).
Chị Mai tuy lo âu nhưng cũng tin ở sự nhẫn nại của mình, chị đã quen với chuyện này. Nhưng chị Tú thì lồng lên vì căm hận. Đôi lúc giữa chị Tú và anh Mừng bùng nổ những cuộc cãi cọ, nhưng lại tắt ngay vì anh Mừng thường chấm dứt câu chuyện bằng mấy lời lạnh băng: “Cô không thích thì có thể ra khỏi nhà tôi lúc nào cũng được”.
Số là cách đây ba tháng, trong một lần chị Tú bị ốm, anh Mừng phải một mình dẫn mấy lái buôn người Việt lên Sơn La tìm quặng đồng. Và tình cờ anh gặp một cô giáo người Hà Nội lên dạy học vùng cao. Chị tên là Sa, đã góa chồng, ở một mình với đứa con trai mười tuổi. Năm nay chị trạc 35, nhỏ nhắn và duyên dáng, với những đường nét tinh tế của đóa hoa cúc đang độ mãn khai.
Bình thường thì anh Mừng không nghĩ đến chuyện làm quen với những phụ nữ như thế này. Anh biết thân anh lắm, anh luôn chọn cho mình những phụ nữ mà anh không cần chịu trách nhiệm, nghĩa là còn có chồng, và bất cứ lúc nào cũng có thể trở về với chồng. Hơn nữa chị Sa đẹp quá, mỏng manh quá, tế nhị quá, mà anh lại là một người đàn ông nghèo, đã có cả cháu nội lẫn cháu ngoại và những hai vợ (dù một vợ không chính thức).
Nhưng rồi cái đêm ấy, cái đêm ác hại ấy, chiếc ô tô chở anh và đoàn khách gặp sự cố rồi dừng lại gần một ngôi nhà nhỏ nằm cheo leo trên đỉnh núi. Và đó là ngôi nhà của chị Sa...
Khi người phụ nữ mảnh mai, trắng trẻo ra mở cửa, với giọng nói thanh thanh và mái tóc đen dài đến thắt lưng choàng quanh bộ quần áo lụa màu nõn chuối, anh cứ tưởng mình đang nằm mơ.
Và đêm ấy, đêm trong veo trên đỉnh núi với vô vàn ngôi sao như đậu sát xuống đầu, một đêm không trăng với những làn gió chỉ dám thở nhẹ như sợ làm kinh động sự yên tĩnh thanh khiết, anh đã ngồi ngoài hiên truyện trò rất lâu với chị Sa. Đoàn khách đã ngủ say vì mệt mà họ vẫn ngồi trên bậc thềm, khe khẽ tâm tình.
Anh như lạc vào một giấc mơ. Anh không nhớ rõ chị và anh đã nói những chuyện gì, song tất cả đều dừng lại ở khoảng cách giữa hai người bạn. Chị như một ánh sao êm dịu khẽ lách vào khe cửa tâm hồn anh, và rọi tia sáng vào mọi ngóc ngách thầm kín nhất. Tia sáng ấy đi đến đâu là mọi vật như được dát bạc, lung linh trong một vẻ đẹp không ngờ.
Từ ngày ấy anh bắt đầu nhớ nhung chị. Anh bắt đầu mơ đến chị, anh ước gì mình được tự do và đến ở trong ngôi nhà của chị, trông nom đứa con nhỏ cho chị, chia sẻ với chị cuộc sống giản dị trên đỉnh núi với những đêm không trăng thanh khiết...Lần đầu tiên trong đời anh không tha thiết lắm đến sự giàu sang nữa. Ánh sáng trong trẻo từ con người chị đã làm lu mờ hào quang giả trá từ những vỉa vàng lấp lánh trong rừng sâu.
Về sau anh còn tìm dịp đi lên Sơn La (tất nhiên không có chị Tú) nhiều lần, và lần nào anh cũng ghé thăm chị Sa và đứa con nhỏ. Sau mỗi lần như thế chị càng trở nên thân thiết hơn và xa vời hơn đối với anh. Anh không dám hé một lời nào về tình cảm của mình. Anh là cái thá gì kia chứ. Một gã đàn ông quê mùa, đã luống tuổi, lại béo ị, rồi thì vô nghề nghiệp, với một bầy con cháu lốc nhốc, anh có thể mang được gì cho đời chị?
Vả lại, có một điều chua chát mà anh không dám tự nhận với lòng mình là chị Sa không hề yêu anh. Chị chỉ coi anh như một người anh trai. Chị quý trọng anh, nhìn ra nhiều điểm tốt trong anh và thông cảm với những nhược điểm của anh bằng lòng trắc ẩn. Anh cũng có kể sơ qua với chị về cuộc đời mình, nhưng giấu đi sự nghèo khổ, các cô nhân tình và nhất là quan hệ với chị Tú.
Ngày lại ngày, chị Tú và chị Mai thấy anh bắt đầu thay đổi. Anh trở nên hiền hậu hơn, ăn nói dễ nghe hơn, đối xử với người thân chu đáo hơn nhưng đôi khi mặt anh cứ thần thượi ra, trông đến là ngớ ngẩn. Một lần sau khi đi Sơn La về, anh đeo trên tay chiếc đồng hồ đàn ông đã cũ, quà tặng của chị Sa. Từ đó anh không bao giờ rời nó, kể cả khi ngủ, còn khi tắm giặt thì anh để một chỗ khô ráo ngay bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa những ngón tay thô ráp vuốt ve mặt kính một cách trìu mến trong khi miệng nở nụ cười ngô nghê.
Tất cả mọi cái đó đều không lọt được qua bốn con mắt tinh tường của hai bà vợ. Và rồi chị Tú, thông qua mấy tay lái buôn, cũng đã dò ra được tung tích của chị Sa. Một trận ẩu đả chưa từng thấy đã xẩy ra. Đầu tiên chị Tú thóa mạ chị Sa, nhưng lập tức bị anh Mừng chặn lại bằng một cái tát vào giữa mặt.Trong lúc nóng nảy anh quên mất chị Sa có mấy miếng võ gia truyền của ông bố người Hoa để lại. Thế là chỉ mấy phút sau anh Mừng đã ngã lăn xuống sàn, đầu đập vào thành giường. Cũng may là anh tương đối béo nên không có thương tích gì ghê gớm, ngoại trừ vết sẹo còn lại trên trán anh vĩnh viễn.
Ngày hôm sau, nhân lúc hai chị đi xuống phố huyện, anh Mừng lặng lẽ thu dọn toàn bộ quần áo và vật dụng của chị Tú vào hai chiếc túi du lịch lớn. Anh ngồi uống nước đợi chị Tú và chị Mai về, rồi bình tĩnh nói:
- Nếu cô Tú còn một lần dám nhắc đến tên cô Sa thì cô phải đi khỏi đây. Cô có thể đi ngay bây giờ cũng được. Ở đây tôi là chủ nhà và tôi muốn mọi người phải theo ý mình.
Một tháng liền sau đó anh Mừng sang ngủ trên phản với hai đứa cháu, để mặc chị Tú và chị Mai ngủ với nhau. Anh hầu như không nói lời nào với cả hai chị, và trong những chuyến đi vào núi, anh không cho chị Tú đi theo nữa.
Một tháng đó chị Tú đã thay đổi rất nhiều. Chị sợ hãi giọng nói giá băng của anh hôm đặt trước mặt chị hai chiếc túi du lịch. Chị sợ hãi sự lạnh nhạt của anh, và đêm đêm chị run lên khi nghĩ đến tương lai của mình.
Cuối cùng hai bà vợ sửa soạn một mâm cơm hòa giải. Một con gà nấu măng chua có điểm vài hạt giổi, một đĩa thịt trâu xào lá lồm và một vò rượu cần với những chiếc cần màu vàng sẫm cong cong vươn ra như những cánh tay mời mọc. Biết làm sao được, rượu thì nồng, thức ăn thì ngon, và thành thực mà nói việc ngủ với hai đứa cháu hành hạ anh Mừng còn hơn hai bà vợ nhiều. Người ta chỉ có thể mơ tới những ngôi sao thôi chứ đêm về chắc cũng muốn ôm trong tay thứ gì ấm áp hơn đôi chút.
Và mọi sự lại trở về như cũ. Hai đứa cháu lại được ngủ thoải mái trên chiếc phản rộng rãi, không bị tấm thân to béo của anh Mừng chiếm chỗ nữa.Hai bà thi nhau chiều chuộng anh, ôm ấp anh và hầu như chả đêm nào anh được ngủ yên. Trong nhà trở nên hoà thuận đến mức kỳ lạ. Nhưng hai chị càng bủa vây anh thì anh lại càng thấy lòng chìm ngập trong phiền muộn. Đêm đêm anh vẫn ôm hai chị vào lòng, đêm thì chị này, đêm thì chị kia, và có đêm cả chị này lẫn chị kia, nhưng lòng anh ngày một nứt toác ra hơn và cái vực thẳm sâu hun hút ấy không làm sao mà lấp đầy được. Nhiều đêm, khi đang ôm trong tay một trong hai bà vợ anh mơ màng tưởng như đang ôm chị Sa. Anh mơ tưởng suối tóc đen mượt của chị, thân hình mảnh dẻ của chị và mùi hương thanh khiết của những ngôi sao trên đỉnh núi...

( Hết phần 2)

Thể loại: Văn hoá | Người bổ xung: lhs82-83 (11-08-2006) | Tác giả: Hoàng Anh
Số lượt xem: 674 | Đánh giá: 0.0

Всего комментариев: 0
Добавлять комментарии могут только зарегистрированные пользователи.
[ Регистрация | Вход ]
 
Các bài viết khác
Хостинг от uCoz